Vì thế, Hoàng Phủ Cẩn
cho binh sĩ nã pháo liên tục cả ngày lẫn đêm nhằm phân tán sự chú ý của
kẻ địch, sao đó lại tạo sơ hở cho kẻ địc tìm cách tập kích phủ nha còn
mình nhân cơ hội dẫn người lên núi.
Rất nhanh, một con diều cực lớn xé gió lao xuống. Tô Mạt cất nhanh dạ minh châu, miễn cho bị người chú ý.
Và hạ xuống, Hoàng Phủ Cẩn đã bở diều, lao tới ôm nàng, mạnh đến nỗi muốn
nhốt chặt nàng vào ngực. Hai ngày này, hắn như ngồi trên chảo lửa, không phút nào không nhớ tới nàng.
Hoàng Phủ Cẩn nâng mặt nàng, giọng nói khàn khàn mang theo oán giận: “ Mạt nhi, nàng dám cả gan làm loạn, ..
Tô Mạt cũng ôm chặt hắn, dùng hành động chứng minh tất cả.
Hắn cúi đầu, không chút nghĩ ngợi ngậm lấy đôi môi vốn thuộc về mình, tâm, mới tạm thời yên ổn.
Không phải mơ, nàng, thật sự đang ở bên hắn.
Để nàng rút vào ngực mình như con mèo nhỏ, Hoàng Phủ Cẩn dịu dàng: “ Lát
sau, nàng nhớ tránh qua một bên, đừng để mình bị thương.”
Tô Mạt