Hoàng đế càng ngày càng thích nha đầu chết tiệt kia.
Hoàng quý phi cắn khăn tay, trong lòng càng nghĩ càng hận, lại phải gắng hết
sức nhịn xuống, bấu chặt đến nỗi trong lòng bàn tay đều thấy đau. Vốn
nàng muốn dùng tiểu nha đầu kia để mượn sức Tô gia, còn muốn lợi dụng
nàng lôi kéo Hoàng Phủ Cẩn.
Nhưng nàng phát hiện tên Hoàng Phủ Cẩn kia, căn bản là không đoái hoài gì tới nhân tình thế thái.
Mấu chốt nhất không phải là bọn họ, mà là tiểu nha đầu này.
Hiện tại nha đầu chết tiệt kia, tuy là còn nhỏ, lại đem hết thảy mọi chuyện
làm ra rất kín kẽ, không chịu thiếu ân tình của mình cùng Thái tử, cũng
không chịu bề ngoài giả bộ luôn, càng không có thái độ muốn quan hệ thân thiết với bọn họ.
Tương phản, lại cùng Ngũ hoàng tử rất gần gũi.
Nàng tiến lên cười nói:“Bệ hạ, không phải mới vừa còn nói viết chữ viết đến nỗi cổ tay mỏi nhừ sao?”
Nàng lườm một cái, vuốt ve cánh tay hắn.
Hoàng đế cười nói:“Nhìn thấy bộ dáng nha đầu này hôm nay thực rực rỡ, ta cũng không thấy mệt nữa. Thật như bông hoa dịu ngọt, làm cho người ta thoải