Ngụ ý, có nhiều người còn đạt được nhiều hơn nữa.
Cẩm y ngọc thực, cao cao tại thượng, nhưng cũng không biết thỏa mãn, luôn nghĩ vạn thế bất diệt.
Làm sao có chuyện tốt như vậy?
Nàng liếc hoàng quý phi một cái.
Hoàng quý phi bị nàng chọc giận đến biến sắc, cố nén không phát tác.
Hoàng đế ha ha cười, đối với Tô Mạt nói:“Ngươi kể cho trẫm nghe một câu
chuyện xưa. Trẫm nếu cảm thấy có ý tứ, liền đồng ý với ngươi.”
Tô Mạt nhếch lên khóe môi, ngửa đầu nhìn hoàng đế,“Bệ hạ nên nói cho tiểu
nữ biết tiêu chuẩn của sự ‘ ý tứ’. Nếu không tiểu nữ nói, rõ ràng là có ý tứ, bệ hạ lại nói vô nghĩa, hoặc là nói miễn cưỡng, tiểu nữ đây không
phải là thua thiệt rồi sao ?”
Hoàng đế bị nàng chọc cho vui vẻ,
buông nàng xuống, để nàng đứng ở chính trước mặt mình, đối diện
nàng,“Trẫm không cần phải khôi hài, phải để lại trong lòng chút suy