Chương 2
Trên đường về nhà, tôi gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, con phỏng vấn xong rồi.”
“Kết quả thế nào?”
“Đứng nhất.”
“Ừ, về nhà ăn cơm đi.”
Giọng bà bình thản như thể tôi chỉ vừa nói hôm nay thời tiết rất đẹp.
Về đến nhà, tôi đặt túi xuống rồi ngồi trước bàn ăn.
“Mẹ.”
“Hửm?”
“Rốt cuộc cậu làm nghề gì vậy?”
Động tác gắp thức ăn của bà khựng lại một chút.
“Cậu con thì vẫn là cậu con thôi. Cán bộ nghỉ hưu.”
“Vậy tại sao hôm nay trong hội đồng phỏng vấn có ba người con đều từng gặp ở nhà cậu?”
Bà đặt đũa xuống, nhìn tôi một cái.
“Ăn cơm đi.”
“Mẹ...”
“Hỏi nhiều như vậy làm gì? Con dựa vào thực lực của chính mình. Điểm số là do con tự thi được, liên quan gì đến cậu con?”
Tôi hé môi định nói rồi lại thôi.
Lý lẽ ấy hoàn toàn không có vấn đề.
Điểm số đúng là do chính tôi đạt được.
92,6 điểm.
Mỗi một điểm đều là thật.
Nhưng điều khiến tôi thấy kỳ lạ là...
Tại sao mẹ lại nhất quyết bắt tôi đến nhà cậu dọn dẹp?
Tại sao mỗi lần có khách đến, bà đều bảo tôi “cứ lặng lẽ làm việc”?
Tại sao bà chẳng hề ngạc nhiên khi tôi đứng nhất?
Bữa tối đang ăn dở thì điện thoại mẹ đổ chuông.
Bà nghe máy vài giây.
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Cúp máy xong, bà tiếp tục ăn cơm.
“Ai gọi vậy?”
“Cậu con.”
“Nói gì thế?”
“Bảo tuần này con không cần sang dọn dẹp nữa.”
Tôi khựng lại.
“Tại sao?”
“Mọi chuyện phỏng vấn đã kết thúc rồi.”
Bà thản nhiên gắp thêm thức ăn.
“Còn sang đó làm gì nữa?”
Ngày hôm sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển.
Thành tích tổng hợp đứng đầu toàn thành phố, vị trí được tuyển dụng: Phòng Tổng hợp, Ủy ban Cải cách và Phát triển Thành phố.
Đây là vị trí “nóng” nhất trong đợt tuyển dụng lần này, tỷ lệ chọi lên tới 217:1.
Tin tức vừa lan ra, điện thoại của tôi đã bị họ hàng gọi đến cháy máy.
“Niệm Niệm giỏi quá! Đứng nhất toàn thành phố luôn đấy!”
“Tô Huệ Lan, chị thật có bản lĩnh, nuôi dạy được cô con gái xuất sắc như vậy!”
Mẹ tôi nhận từng cuộc gọi, giọng điệu vô cùng khiêm tốn.
“Đâu có, đều là do con bé tự cố gắng thôi.”
Chỉ có tôi để ý, trong tất cả những người họ hàng ấy, không một ai nhắc đến cậu tôi.
Như thể ông ấy chưa từng tồn tại vậy.
Ngày đầu tiên đi làm, tôi đã có mặt ở cơ quan từ bảy giờ rưỡi sáng.
Trong văn phòng đã có ba người ngồi sẵn.
Người hướng dẫn tôi là trưởng phòng Lưu Phương, hơn bốn mươi tuổi, nhanh nhẹn và cực kỳ năng lực.
“Cô là Tô Niệm phải không? Ngồi bên kia đi, trước tiên làm quen với tài liệu đã.”
Tôi gật đầu, tìm chỗ làm việc của mình rồi ngồi xuống.
Cô gái đối diện mỉm cười với tôi.
“Chào cô, tôi là Trần Tiểu Vũ, vào trước cô nửa năm.”
“Chào chị.”
“Cô chính là người đứng nhất cả thi viết lẫn phỏng vấn phải không?”
“Chỉ là may mắn thôi.”
Cô ấy hạ thấp giọng:
“Nghe nói Triệu Uyển Như cũng vào cơ quan mình đấy.”
“Ở phòng nào?”
“Phòng Thẩm định bên cạnh.”
Tay tôi đang lật tài liệu bỗng khựng lại.
“Cô ấy chẳng phải đứng thứ hai sao? Sao cũng được nhận?”
“Bố cô ấy là Triệu Kiến Quốc, tổng giám đốc Tập đoàn Hoa Thịnh. Cô ấy thi một vị trí khác nên cũng đậu.”
Tôi khẽ đáp:
“Ồ.”
Rồi không để tâm nữa.
Buổi chiều họp, tôi gặp Triệu Uyển Như ngoài hành lang.
Cô ta mặc một bộ vest công sở màu xám nhạt, mái tóc uốn xoăn sóng lớn.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta lập tức dừng bước.
“Tô Niệm.”
“Triệu Uyển Như.”
“Chúc mừng nhé, đứng nhất toàn thành phố cơ mà.”
Hai chữ “chúc mừng” bị cô ta kéo dài đầy ẩn ý.
“Cảm ơn.”
“Nghe nói cô xuất thân từ một gia đình bình thường?”
“Ừ.”
“Không dễ dàng gì nhỉ.”
Lúc nói câu “không dễ dàng gì”, ánh mắt cô ta quét từ trên xuống dưới người tôi một lượt.
Tôi không đáp, trực tiếp bước ngang qua cô ta.
Phía sau vang lên tiếng cô ta nói chuyện với người khác.
“Chính là cô ấy đấy, người được 92,6 điểm phỏng vấn. Tôi không tin một người xuất thân bình thường lại có thể đạt điểm cao như thế.”
“Cô nghi là có vấn đề à?”
“Tôi đâu có nói là có vấn đề. Chỉ là thấy kỳ lạ thôi.”
Tôi đẩy cửa phòng họp.
Không quay đầu lại.
Tuần đầu tiên đi làm trôi qua khá yên ổn.
Lưu Phương đối xử với tôi rất tốt, nhiệm vụ nào cũng kiên nhẫn hướng dẫn.
Cho đến chiều thứ Sáu, cửa văn phòng bị đẩy mở.
Người bước vào, tôi quen biết.
Cố Ngôn Thâm.
Hôm nay anh mặc áo sơ mi màu xám đậm, tay áo xắn đến khuỷu tay.
“Trưởng phòng Lưu, cục trưởng Châu bảo tôi tới lấy bản báo cáo lần trước.”
Lưu Phương đứng dậy tìm tài liệu.
“Đợi một chút.”
Cố Ngôn Thâm đứng ở cửa, ánh mắt lướt qua văn phòng rồi dừng lại trên người tôi.
Tôi cúi đầu xem tài liệu, không có phản ứng gì.
Anh cũng không nói gì, lấy tài liệu xong liền rời đi.
Trần Tiểu Vũ lập tức ghé sát lại.
“Cô quen chủ nhiệm Cố à?”
“Không quen.”
“Vừa rồi anh ấy nhìn cô mấy lần đấy.”
“Có lẽ nhận nhầm người thôi.”
“Cố Ngôn Thâm là phó phòng trẻ tuổi nhất của Cục Thành phố. Nghe nói năm nay mới ba mươi mốt tuổi. Bối cảnh rất sâu, nhưng cụ thể thế nào thì chẳng ai biết.”
Tôi chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi tiếp tục xem tài liệu.