Chương 40: Bắt Gian!
Ba người vừa ra khỏi cổng trường đã thấy Hạ Lan đang đứng đợi.
Hôm nay cô ta diện một chiếc váy liền thân màu vàng nhạt, toát lên vẻ thanh thuần, nhã nhặn. Đôi chân dài trắng nõn thấp thoáng dưới làn váy, mỗi khi gió thổi qua lại tạo nên một phong tình khiến người ta say đắm.
Dù rất phản cảm với cô nàng này, nhưng Tần Dương cũng phải thừa nhận cô ta thực sự có sức hút. Không giống với vẻ thanh cao quý phái của Mạnh Vũ Đồng, Hạ Lan mang lại cảm giác ưu nhã nhưng đầy tự phụ, khiêm nhường nhưng lại cao ngạo.
Thấy nhóm Tần Dương đi tới, Hạ Lan nở nụ cười dịu dàng, tiến lên đón tiếp: “Thật xin lỗi, chuyện hôm qua chỉ là hiểu lầm, tôi không hề có ý sỉ nhục ai cả. Có lẽ cách xử lý của tôi hơi thiếu sót, nên hôm nay tôi đặc biệt muốn mời các anh đi ăn để tạ lỗi.”
Nói xong, Hạ Lan khom người cúi chào. Khi cúi xuống, một tay nàng khẽ giữ lấy cổ áo để tránh bị hớ hênh.
Tần Dương định lên tiếng thì Ngô Thiên Kỳ đã vội vàng xua tay, mặt cười ngây ngô: “Không sao, không sao đâu, hôm qua đúng là hiểu lầm thôi, mời khách gì chứ, hắc hắc...”
Nhìn bộ dạng thần hồn điên đảo của Lão tứ, Tần Dương đảo mắt một cái, thật sự cạn lời. Thằng nhóc này chưa thấy gái đẹp bao giờ chắc?
Hạ Lan mỉm cười nói tiếp: “Tạ lỗi là việc nên làm. Tôi thấy gần đây có một nhà hàng mới mở rất khá, để tôi đưa các anh đến đó nhé.”
“Được, được, vậy để tôi đi gọi taxi.” Ngô Thiên Kỳ hăng hái định chạy ra ven đường.
“Ấy, không cần đâu...” Hạ Lan vội ngăn lại, chỉ tay về phía chiếc Porsche màu đỏ đỗ gần đó: “Tôi có lái xe đến, đủ chỗ cho cả bốn người.”
“Ồ, ra vậy.” Ngô Thiên Kỳ gãi đầu, vẻ mặt hơi ngượng ngùng.
Tần Dương và Triệu Đình nhìn nhau, thầm cười khổ. Đây chính là khoảng cách giữa một gã điếu ti và một thiên kim tiểu thư. Sự chênh lệch về thân phận quá lớn, dù tình yêu có kiên định đến đâu cũng dễ dàng bị đánh gục.
“Mời lên xe.” Đến bên xe, Hạ Lan mở cửa ghế phụ, ưu nhã làm động tác mời.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý, Tần Dương được xếp ngồi ở ghế phụ, còn Lão tứ và Triệu Đình ngồi phía sau. Trong xe phảng phất một mùi hương thanh khiết, rất dễ chịu.
Khi khởi động xe, Hạ Lan dùng giọng đùa giỡn nói: “Mọi người thắt dây an toàn vào nhé, dù sao thì tay lái của phụ nữ cũng không làm người ta yên tâm lắm đâu.”
“Không sao, không sao, cô lái thì bọn tôi yên tâm rồi.” Lão tứ cười hì hì đáp.
Ngược lại, Triệu Đình vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, lẳng lặng thắt dây an toàn.
“Tần Dương đồng học, anh cũng thắt vào đi.”
Hạ Lan nói xong, đột nhiên rướn người sang giúp Tần Dương thắt dây. Hành động này khiến Tần Dương bất ngờ, đến khi hắn kịp phản ứng thì cô ta đã ngồi thẳng lại. Chỉ còn dư vị hương thơm thoang thoảng và thoáng thấy màu hồng nhạt nơi cổ áo nhắc nhở về sự “tiếp xúc thân mật” ngắn ngủi vừa rồi.
Con đàn bà này định giở trò gì đây?
Tần Dương nhíu mày, liếc nhìn Hạ Lan đang chuyên chú lái xe, rồi lại nhìn qua gương chiếu hậu thấy Lão tứ và Triệu Đình vẫn bình thường, có lẽ hành động vừa rồi quá nhanh nên họ không để ý.
Chiếc xe từ từ lăn bánh hướng về phía nhà hàng. Trong xe rơi vào một sự im lặng quái dị. Lão tứ hết sờ ghế lại nhìn ngắm nội thất xa hoa, vẻ ngưỡng mộ hiện rõ trên mặt, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Lan lại càng thêm ảm đạm. Triệu Đình thì nhìn ra cửa sổ, không rõ đang nghĩ gì.
Tần Dương thì trầm tư. Không phải ảo giác, hắn cảm thấy hôm nay Hạ Lan rất lạ, ánh mắt cô ta cứ hữu ý vô ý liếc về phía hắn, dường như đang cố tình tiếp cận. Điều này làm Tần Dương rất khó hiểu, vì trước đây hắn và Hạ Lan chẳng có giao tình gì, lần gặp duy nhất là hôm qua khi hắn ra mặt cho Lão tứ.
“Chẳng lẽ cô nàng này thích mình?” Tần Dương thầm lắc đầu, không tin nổi chuyện hoang đường này. Hơn nữa, dù cô ta có uống nhầm thuốc mà thích hắn thật, hắn cũng chẳng thèm. Thứ nhất, cô ta là nữ thần của Lão tứ; thứ hai, hắn cực kỳ ghét loại con gái giả tạo như vậy!
“Dừng xe!”
Đột nhiên, một tiếng hô lo lắng vang lên trong xe.
“Kétttttt!”
Hạ Lan vô thức đạp phanh gấp. Lão tứ không thắt dây an toàn nên theo quán tính lao về phía trước, đầu đập mạnh vào ghế trước đau điếng, kêu oai oái.
“Mẹ kiếp, Lão đại ông điên à, sao tự dưng hét lên thế!” Lão tứ xoa trán càu nhàu.
Nhưng Triệu Đình không thèm để ý, hắn ngồi thẳng dậy, mắt dán chặt vào một cô gái đang đứng bên kia đường, sắc mặt u ám cực điểm.
Đó là một cô gái mặc váy trắng, xinh đẹp động lòng người.
“Tô Hiểu Nhu?” Tần Dương nhìn theo hướng mắt của Triệu Đình, lập tức sững sờ.
Cô ta đang đứng bên đường như chờ ai đó, hoàn toàn không phát hiện ra nhóm Tần Dương trong chiếc Porsche. Tần Dương nhíu mày, thầm nghĩ: “Bạn gái Lão đại sao lại ở đây? Lẽ nào...”
Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng. Tần Dương liếc nhìn Triệu Đình, thấy hắn đang nhìn chằm chằm Tô Hiểu Nhu, vẻ mặt đầy sự giằng xé. Một lát sau, Tô Hiểu Nhu nghe điện thoại rồi vội vã đi vào một con hẻm nhỏ.
Thấy vậy, Triệu Đình lập tức mở cửa xe đuổi theo. Tần Dương và Lão tứ cũng vội vàng bám sát. Nhưng khi vào đến hẻm, họ không thấy bóng dáng Tô Hiểu Nhu đâu nữa. Tìm kiếm quanh quẩn hơn 5 phút vẫn không thấy gì.
“Lạ thật, Tô Hiểu Nhu đi đâu rồi, biến mất giữa ban ngày à?” Lão tứ gãi đầu khó hiểu.
“Chắc chắn ở quanh đây thôi, tìm kỹ lại xem.” Tần Dương không tin một người sống sờ sờ lại biến mất được, hắn quan sát kỹ từng ngóc ngách.
“A?” Đột nhiên, ánh mắt hắn dừng lại ở một chiếc BMW màu trắng đỗ đằng xa, nhíu mày hỏi: “Các ông nhìn xem, chiếc xe kia có phải của Vương Tân không?”
Triệu Đình tiến lại gần nhìn biển số rồi gật đầu. Là phú nhị đại duy nhất trong phòng, Vương Tân có một chiếc BMW cũng không lạ. Hắn thường xuyên lái xe lượn lờ trong trường để tán tỉnh mấy em gái hám lợi.
Lúc này, từ trong xe phát ra tiếng thở dốc trầm đục của phụ nữ, thân xe cũng đang rung lắc nhẹ nhàng.
“Vãi lúa, thằng này đang chơi ‘xe chấn’ ở đây à?” Lão tứ trợn mắt.
“Suỵt!” Tần Dương ra hiệu cho Lão tứ im lặng.
Thấy cửa kính phía sau bên trái có một khe hở nhỏ, Tần Dương và Triệu Đình tiến lại gần. Qua khe hở, họ thấy rõ khuôn mặt của Vương Tân. Hắn đang thở hồng hộc, đôi chân trắng ngần của một người phụ nữ đang gác lên vai hắn, cả hai đang thực hiện những động tác kịch liệt. Do góc nhìn, họ chưa thấy rõ mặt người phụ nữ.
“Mẹ nó, sướng thật!” Vương Tân rên lên một tiếng đầy hưởng thụ.
“Ghét quá, anh nhẹ tay chút đi...” Giọng nói nũng nịu của người phụ nữ vang lên.
Oanh!
Nghe thấy giọng nói này, cả ba người đứng ngoài xe đều chết lặng. Triệu Đình như bị sét đánh ngang tai! Bởi vì giọng nói này quá đỗi quen thuộc, chính là người bạn gái mà hắn hết mực yêu thương...
Tô Hiểu Nhu!