Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Hoang Tàn

Chương 15: Nhà hàng lẩu ăn thịt người (4)

Chương 15: Nhà hàng lẩu ăn thịt người (4)
Khẩu súng này có uy lực gấp khoảng mười lần so với đạn khí. Sau khi bóp cò, cả cái đầu heo của người đầu heo lập tức nổ tung. Đúng là đã thổi bay cái đầu heo, nhưng gã vẫn chưa chết. Quả nhiên, hắn không phải là nguồn ô nhiễm.
Trong cảnh tượng mà năng lực “Dự cảm nguy hiểm” cho thấy, bên trong thùng rác có một quái vật xúc tu.
Chúc Ninh không do dự, bắn luôn một phát vào thùng rác, thậm chí còn không thèm quay lại nhìn xem có bắn trúng hay không, lập tức xoay người bỏ chạy. Người đầu heo cộng thêm quái vật xúc tu, lực sát thương cực kỳ cao, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với người cá lần trước.
Trong dự cảm nguy hiểm, bọn chúng chỉ mất 30 giây đã xử lý xong thi thể của Chúc Ninh, nên cô cũng không muốn lấy cứng chọi cứng.
Sân sau cũng là một khu vực khép kín, Chúc Ninh không thể thoát ra ngoài, đành phải quay trở lại quán lẩu. Người đầu heo đang giãy dụa bò dậy, tức giận gào lên: Mày dám không ăn cơm.
Chúc Ninh không buồn nghe hắn nói nhảm, lập tức xông vào trong. Vừa mới bước chân vào, cô đã nghe thấy tiếng la hét vang dội từ đại sảnh quán lẩu. Trong nồi lẩu, một con quái vật bắt đầu ngọ nguậy trồi lên, những chiếc xúc tu dài ngoằng bò lên đũa, trườn dọc theo cánh tay thực khách rồi kéo họ thẳng vào nồi lẩu đang sôi sùng sục.
Trong chốc lát, tiếng hét và máu bao phủ toàn bộ nhà hàng lẩu, bọn chúng thậm chí đã lười giả vờ.
Quay lại đại sảnh là điều không thể, nơi đó giờ đã hoàn toàn hỗn loạn. Sau lưng, người đầu heo đang lảo đảo bò dậy, vẫn còn loay hoay với việc thích nghi với thực tế là hắn đã mất đầu.
Hắn sắp đuổi tới nơi rồi.
Trước mắt là tám cánh cửa. Đã biết một là phòng sơ chế nguyên liệu, một là phòng đông lạnh, một là cửa sau dẫn ra thùng rác, vẫn còn lại năm cánh cửa, phải chọn cái nào đây?
Chúc Ninh liếc mắt nhìn, phát hiện một trong những cánh cửa có viết năm chữ: “Ký túc xá nhân viên nữ”.
Phải làm những việc có vẻ bình thường ở những nơi không bình thường.
Thân phận hiện tại của Chúc Ninh là thu ngân, tức là nhân viên của quán lẩu, vậy thì cô nên ở trong ký túc xá dành cho nhân viên nữ.
“Rầm!” Chúc Ninh không chút do dự đóng sập cửa lại và khóa trái.
Bên trong khu vực ô nhiễm luôn tồn tại một số quy tắc cơ bản. Đây là ký túc xá nhân viên nữ, còn gã đầu heo là nhân viên nam, hắn không có lý do hợp lý để đi vào.
Chúc Ninh kéo một cái tủ đến chặn cửa, không bật đèn, lợi dụng chức năng nhìn đêm của mũ bảo hộ để quan sát toàn bộ căn phòng. Đây là phòng ký túc xá hai người, có hai chiếc giường kiểu bên trên là giường, ở dưới bàn.
Một chiếc giường thì phủ đầy bụi, chiếc còn lại thì hình như vẫn có người dùng. Chúc Ninh nhanh chóng lục soát khắp nơi trong phòng, cuối cùng phát hiện một quyển sổ nhật ký làm việc kẹp trong góc tủ.
Manh mối.
Chúc Ninh mở quyển sổ bìa đỏ tươi. Đây vốn là quyển sổ ghi chép công việc mà công ty thường phát, nhưng người thu ngân này lại dùng nó làm nhật ký cá nhân.
Tháng 1, năm Tân lịch 50.
Dòng chữ đầu tiên.
Chúc Ninh nhíu mày, năm Tân lịch 50, chính là năm quán lẩu này biến mất.
Cô nhớ rõ quán này đóng cửa vào tháng 4 năm Tân lịch 50, bài post kêu cứu được đăng vào ngày 13 tháng 4 cùng năm. Vậy cuốn nhật ký này được viết trước khi “thời điểm xảy ra vụ việc”.
Ngày 2 tháng 1, năm Tân lịch 50.
Mình đã làm thu ngân ở quán lẩu “Hảo Tái Lai” được ba ngày rồi, nhưng quán này thật kỳ lạ. Mình phải ghi nhật ký lại, nếu không mình sợ mình sẽ mất đi lý trí.
Hảo Tái Lai làm ăn cực kỳ phát đạt, mỗi ngày mình phải đứng thu ngân rất cực, có hơi muốn nghỉ việc. Nhưng bữa ăn nhân viên ở đây ngon quá, mình không nỡ rời đi.
Bữa cơm của nhân viên đều là đồ thừa khi chuẩn bị nguyên liệu cho khách, ăn cũng gần giống như khách vậy. Mình không biết đó là thịt gì, có lẽ chính là bí quyết riêng để quán đông khách như vậy.
Ngày 10 tháng 1, năm Tân lịch 50.
Không ổn rồi, mình liên tục gặp ác mộng, ngày nào cũng cảm thấy lo lắng bất an. Gần đây còn hay bị ngơ ngẩn, cứ tưởng là do làm việc quá sức, nghỉ ngơi vài hôm là ổn.
Nhưng hôm nay mình đã xin nghỉ cả ngày mà tình hình vẫn không khá hơn, thậm chí còn tệ hơn nhiều. Mình có nên đi khám bác sĩ không?
Ngày 14 tháng 1, năm Tân lịch 50.
Hình như mình điên thật rồi. Hôm nay khi thu ngân, mình thấy trong ngăn kéo toàn là ngón tay. Sao lại là ngón tay được? Mình có phải đang bị ảo giác không?
Không được, mình không thể làm tiếp nữa. Nếu làm tiếp chắc mình sẽ phát điên mất.
Ngày 19 tháng 1, năm Tân lịch 50.
Mình đã nói với quản lý rằng mình muốn nghỉ việc về nhà chữa bệnh, nhưng anh ta không đồng ý, còn bảo mình suy nghĩ lại. Suy nghĩ cái gì chứ? Mình thấy anh ta càng ngày càng giống một người đầu heo, mình chịu hết nổi rồi.
Quản lý không cho đi, anh ta nói mình rồi sẽ yêu nơi này. Yêu cái đầu anh ta ấy! Dạo gần đây cơ thể mình rất yếu, cảm giác như sắp chết đến nơi. Quán này chắc chắn có vấn đề, dưới tầng hầm cứ vọng lên những âm thanh kỳ lạ.
Nghe nói ông chủ đang bệnh nặng, nhất định là đã xảy ra chuyện gì với ông ta. Họ hình như đang nghiên cứu một loại thuốc mới.
Ngày 30 tháng 1, năm Tân lịch 50.
Hôm nay cuối cùng mình cũng biết mình đã ăn thứ gì, thật kinh tởm, làm sao họ có thể cho khách ăn thứ như vậy được chứ?
Mình muốn báo cảnh sát, nhưng không dám, ngay cả bản thân mình còn không bảo vệ được, mình phải chạy trốn.
Mình phải chạy trốn, phải chạy trốn! Chạy trốn!
Ngày 15 tháng 2, năm Tân lịch 50.
Mình đã lên kế hoạch chạy trốn kỹ càng, mỗi thứ tư hàng tuần quản lý và ông chủ sẽ họp, đó là thời điểm thích hợp nhất để chạy trốn. Mình sắp không chịu nổi nữa, đây là cơ hội cuối cùng của mình.
Phải thành công, nhất định nhất định phải thành công.
Chúc Ninh lật tiếp trang sau, tiếc rằng không còn gì nữa, nhật ký kết thúc đột ngột.
Bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng kéo lê, chắc là gã đầu heo khôi phục rồi, Chúc Ninh liền mang theo quyển nhật ký.
Câu chuyện của cô thu ngân này giống y như mình, có vẻ đây là chiêu trò thường dùng của quán lẩu này. Trên cửa phòng ký túc xá có một lỗ mắt mèo, Chúc Ninh nhìn qua đó, lỗ mắt mèo làm biến dạng cả hành lang.
Dương Thao đang kéo lê trên mặt đất bằng cái rìu, cổ bị đứt của hắn mọc ra một cái “đầu” mới – nếu mà gọi đó là đầu.
Rõ ràng, sinh vật ký sinh trên người hắn không có kiên nhẫn, không muốn mọc ra một cái đầu mới hoàn chỉnh, chỉ mọc ra chức năng giống đầu. Trên cổ hắn mọc ra một đôi mắt, một cái miệng, một tai, thậm chí còn không mọc mũi vì không cần thiết.
“Cô làm sao vậy?” Dương Đào lại phát ra tiếng rất kỳ lạ, “không ăn lẩu à?”
Chúc Ninh: “…”
Hắn có phải bị điên không, ép cô phải ăn lẩu làm gì?
“Cô làm sao vậy?” Dương Đào đang đi kiểm tra từng phòng, hắn đột ngột mở cửa phòng đầu tiên, không thấy Chúc Ninh, “không thu tiền à?”
Cô có thu mà, cô đã mở ngăn kéo thu ngân, còn đếm cả ngón tay, thậm chí tinh thần còn giảm 1%.
Rầm!
Dương Đào lại đẩy mở một cánh cửa, hắn đã mất kiên nhẫn, bị Chúc Ninh làm hao tổn sức lực, cả người nói chuyện rất quỷ dị, “Sao cô không xem túi rác?”
Dương Đào dùng rìu cào lên tường, phát ra tiếng sắc nhọn, “Tại sao bọn họ đều làm được, chỉ có cô là không được! Cô bị sao thế?”
Chúc Ninh: “…”
Cô nghi ngờ gã đầu heo này đang mỉa cô, giọng điệu trách móc như một thằng đàn ông tồi, cô không ngoan ngoãn nghe lời là lỗi của cô. Tất cả đều là lỗi của cô sao?
Ăn lẩu, thu ngân, thậm chí bắt cô vứt đi mớ thịt thối, tất cả đều là cách khu vực ô nhiễm này cố gắng làm ô nhiễm Chúc Ninh.
Nhưng Chúc Ninh không hề động lòng, khu vực ô nhiễm không thể chờ đợi nữa, quyết định tấn công trước để chiếm ưu thế. Gã đầu heo kia muốn giết cô bằng rìu, kết liễu người ngoài Chúc Ninh này.
Logic bên trong khu vực ô nhiễm đều giống nhau, nó thấy việc ô nhiễm tinh thần không hiệu quả thì chuyển sang tấn công vật lý.
“Tại sao?” Người đầu heo dừng lại trước cửa phòng ký túc xá nhân viên nữ, “Sao cô không nghe lời?”
Tiếng người đầu heo vọng qua cánh cửa, ngay lập tức một tiếng nổ lớn vang lên, người đầu heo vung rìu rồi đập mạnh vào cửa.
Rắc, mùn gỗ bay tứ tung, hắn đập thủng một lỗ lớn trên cửa gỗ, chẳng khác nào cosplay một bộ phim kinh dị.
Người đầu heo không có lý do chính đáng để vào phòng ký túc xá nữ, nhưng hắn có thể dùng lý do phi chính đáng. Ở phía sau cửa, Chúc Ninh lạnh lùng cầm súng, lỗ thủng ở cửa thẳng ngay cửa chính.
Người đầu heo chỉ cần định tiến vào, Chúc Ninh không ngại bắn thêm phát nữa, đồ rác rưởi dám xông vào phòng nhân viên nữ, chẳng cần phải nói nhiều.
Rầm!
Người đầu heo lại bổ tiếp một nhát rìu, cánh cửa gỗ mỏng manh kia nếu thêm một nhát nữa chắc chắn sẽ hỏng hoàn toàn. Hắn giơ rìu lên, chuẩn bị chém nhát thứ ba.
Bên trong, ngón tay Chúc Ninh nhẹ nhàng ấn cò súng, cô đã sẵn sàng bắn.
Reng reng reng ——
Ngay lúc đó, bỗng vang lên tiếng chuông inh ỏi, kêu lên dữ dội như tiếng chuông tan học, trong không gian quán lẩu nghe thật kỳ lạ.
Tiếng gì vậy? Tại sao quán lẩu lại có chuông?
Khu vực ô nhiễm phải tuân theo logic cơ bản, có chuông chứng tỏ quán lẩu trước đây đã được lắp chuông.
Ai lại chuẩn bị chuông trong quán lẩu làm gì? Đây có phải trường đào tạo lẩu đâu, phải đúng giờ báo giờ vào học, giờ tan học?
Nhưng sau khi chuông vang lên, động tác của gã đầu heo bên ngoài cửa bỗng dừng lại, thân hình cao lớn của hắn chắn ngay cửa, trông như đang đè cả một ngọn núi.
Hắn im lặng trong hai giây, rồi quay người bỏ đi, như thể đã nhận được một lời triệu hồi nào đó.
Không chỉ vậy, những người còn lại trong quán lẩu cũng động đậy. Nhân viên phục vụ, khách hàng bị quái vật trong nồi lẩu nuốt một nửa, đều có cùng hành động. Họ loạng choạng đứng lên, ánh mắt nhìn thẳng về một phía — cầu thang cuối hành lang.
Họ đang đi xuống tầng hầm.
Chúc Ninh nhớ đến trong nhật ký có ghi, quản lý và chủ tiệm sẽ họp ở tầng hầm, đó là cơ hội duy nhất để chạy trốn. Tiếng chuông có phải báo hiệu họp không? Ở tầng hầm đang nuôi dưỡng thứ gì?
Họ bị ai triệu tập?
Qua những manh mối hạn chế, tổng kết quy tắc bên trong khu vực ô nhiễm này, quyền lực trong cửa hàng lẩu dường như là một kim tự tháp. Quyền hạn của nhân viên lớn hơn khách hàng, khiến khách hàng ăn lẩu là phải ăn.
Người đầu heo Dương Đào có quyền hạn cao hơn các nhân viên khác, hắn có thể sai bảo các nhân viên phục vụ khác, duy trì trật tự cửa hàng. Tiếng chuông có quyền hạn cao hơn người đầu heo, chỉ cần chuông reo, dù Dương Đào đang làm gì cũng phải dừng lại.
Không biết quyền hạn trên tiếng chuông là ai?
Chúc Ninh thử đẩy cửa bước ra, một phút sau, hành lang đã không còn ai, họ đều đã đi xuống tầng hầm. Tiếng chuông vẫn chưa ngừng, không biết sẽ kéo dài bao lâu.
Nhưng Chúc Ninh đoán, trong thời gian tiếng chuông còn vang lên, cô tương đối an toàn. Nhân lúc thời gian này, cô định xem kỹ hơn những căn phòng còn lại.
Bây giờ cô đã có khả năng dự đoán nguy hiểm, có thể mạnh dạn đi tìm kiếm. Cô đã biết sau bốn cánh cửa là gì, chỉ còn lại bốn cánh cuối.
Người đầu heo đã phá hai cánh cửa, phía sau cánh cửa thứ năm là phòng vệ sinh, bên trong chất đầy bát đĩa cần rửa, và những dụng cụ lau dọn như cây lau nhà.
Phía sau cánh cửa thứ sáu là phòng ngủ nhân viên nam.
Chúc Ninh muốn vào tìm xem có manh mối gì giống nhật ký không, có thể là Dương Đào còn ở đây, cô tìm một vòng nhưng không thu được gì. Chúc Ninh mở cửa phòng cuối, đó là nhà vệ sinh công cộng, dùng để tắm rửa và đi vệ sinh.
Điều kiện trong quán lẩu không được tốt lắm, bên trong nhà vệ sinh luôn có tiếng nhỏ giọt, trên tường còn có vài vết bẩn loạn xạ.
Để chắc chắn không bỏ sót bất kỳ góc nào, cô đặc biệt mở từng ngăn toilet và phòng tắm để kiểm tra.
Ở ngăn toilet thứ hai trên nắp bồn cầu có một vật, được dán cố định bằng băng keo một túi chống thấm nước, có vẻ là vật được giấu kỹ.
Bên trong là một chiếc máy ghi âm rất cũ.
Quá cũ, không phù hợp với tốc độ phát triển công nghệ của thời đại này, dù sao cũng còn tiên tiến hơn máy ghi âm của thời Chúc Ninh một chút, vỏ ngoài cứng cáp, thiết kế tổng thể nhỏ gọn, cỡ bằng đốt ngón tay cái.
Đáy máy ghi âm có một cổng cắm, có thể kết nối với thiết bị nào đó. Ở mặt trong cổ tay đồng phục công việc mới của Chúc Ninh có một cổng kết nối, chiếc mũ bảo hộ của cô vẫn hoạt động, về cơ bản cô cũng coi như là một “thiết bị”.
Đồ vật này có thể giống như điện thoại của người cá trước đó, là một loại ô nhiễm tinh thần, nhưng vì Chúc Ninh có chỉ số tinh thần cao, cô có thể chịu đựng được.
Chúc Ninh cắm máy ghi âm vào cổ tay, bên trong mũ bảo hộ phát ra thông báo: 【Đang nhập dữ liệu âm thanh, nhập dữ liệu âm thanh hoàn tất.】
Đầu tiên tai cô nghe thấy tiếng tĩnh điện lẹt xẹt, còn có tiếng người chạy thở hổn hển, rất lâu mới vào phần chính.
Chúc Ninh vừa nghe vừa tìm kiếm. Cô đã đến trước cửa cuối cùng, cửa phòng ghi rõ là khu vực trọng yếu trong cửa hàng, người không phận sự miễn vào.
Khi vừa nắm lấy tay nắm cửa, định đẩy cửa bước vào, trong đoạn ghi âm bỗng vang lên tiếng người nói: “Tôi biết bí mật của chủ quán lẩu rồi.”
“Ông ta… ông ta là sản phẩm lỗi.”

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất