Tôi Quét Rác Ở Thế Giới Hoang Tàn

Chương 30: Ngôi nhà truy sát người(3)

Chương 30: Ngôi nhà truy sát người(3)
Lại là một nhiệm vụ phải hoàn thành trước khi trời sáng, chẳng lẽ vật ô nhiễm hoạt động mạnh hơn vào ban đêm?
Chúc Ninh vẫn chưa học hết các tiết lý thuyết, đành phải vừa nhớ lại những gì đã học, vừa tự mình lần mò suy luận. Cuối “bài mộ” kia còn hiện ra một địa chỉ, cô tìm bà chủ tóc xoăn tầng dưới để nhờ đưa đi.
Bà chủ đã khá thân với cô, không nói một lời thừa nào liền lái xe chở cô đến nơi rồi quay đầu đi thẳng.
Trước mắt cô là một khu dân cư, cổng vào ghi “Thành La Mã”.
Nhiều khu chung cư vì muốn tỏ ra đẳng cấp nên thường chọn những cái tên kỳ quặc, trước đây Chúc Ninh từng thấy một khu tên là “Đại Hoàng Cung”.
Nhà phát triển này có gu thẩm mỹ thực sự rất tệ, mật độ xây dựng của khu dân cư này cực kỳ cao, các toà nhà xây sát nhau, mang lại cảm giác ngột ngạt đập vào mặt.
Trước cổng có bảo vệ, khu này vẫn còn người ở, có những người vừa tan ca, thân thể mệt mỏi lê bước vào nhà.
Sau khi tiêm thuốc gen, năm giác quan của Chúc Ninh đều được mở rộng. Cô nghe thấy Thành La Mã rất ồn ào, có hàng nghìn hộ dân đang sinh sống.
Vì vậy Chúc Ninh vẫn không thể dùng bom, trừ khi cô muốn tiễn cả khu dân cư này về chầu trời.
Chúc Ninh không định làm phiền bảo vệ, nhân lúc không ai chú ý, cô leo tường nhảy vào.
Bài đăng nói là ở tầng 13 tòa 22.
Chúc Ninh đi theo lối thoát hiểm, sau mấy ngày liên tục bị thợ săn quái đánh, thể lực của cô đã tốt hơn rất nhiều, leo lên tầng 13 nhanh như chớp, thậm chí không thở gấp.
Thuốc gen-ánh sáng của nhân loại.
Chúc Ninh leo lên tới tầng 13, mỗi tầng ở đây chỉ có hai căn hộ, so với khu ổ chuột, so với khu ổ chuột “Tổ ong” thì đã được xem là “nhà cao cấp”.
Giống như mô tả trong bài đăng về căn nhà ma, tầng này chỉ có hai hộ. Một căn là nhà bình thường, kiểu cửa chống trộm màu đỏ tươi mà người ta thường chọn, bên trên còn treo bó ngải cứu đã héo từ Tết Đoan Ngọ.
Nhưng căn đối diện thì trông rất kỳ quái. Cánh cửa màu xanh lá ban đầu vốn khá thanh nhã, nhưng nhiều năm không ai lau chùi phủ đầy bụi, trông rất u ám, chết chóc.
Chúc Ninh lật tấm bảng gỗ treo trên cửa, quả nhiên trên đó ghi “Ngôi nhà ấm áp”.
Không biết ai đã lật ngược tấm bảng lại, cánh cửa màu xanh có những vết loang lổ, Chúc Ninh sờ thử, có thể lau được.
Đây là gì? Máu sao?
Sau khi Hoàng Nhã Nhược vào nhà thì không có âm thanh gì nữa, cô ấy còn sống không?
Bài đăng này không ghi thời gian nên Chúc Ninh không thể đoán được chuyện này xảy ra vào thời điểm nào. Có giống mấy chục năm trước như ông chủ quán lẩu không?
Hay là gần đây? Tại sao không ghi rõ thời gian?
Bài đăng nói đây là “ngôi nhà truy sát”. Ngôi nhà này thường sẽ ở đối diện với nơi người bị truy sát đang ở. Vậy căn đối diện là sao?
Chúc Ninh nghĩ một lúc, không vào “ngôi nhà ấm áp”, cô định đi hỏi thăm nhà đối diện.
Chúc Ninh dừng lại trước cửa, bên trong hình như có người. Qua tấm ván cửa mỏng, cô có thể nghe thấy tiếng thở của ai đó.
Có người đang áp tai vào cửa nghe động tĩnh bên ngoài, nhìn ra ngoài qua mắt mèo, chỉ cách Chúc Ninh một bức tường, người đó đang thở rất gấp.
Cốc cốc cốc—
Chúc Ninh gõ cửa: “Có ai không?”
Cô cảm nhận được người bên trong lập tức căng thẳng, như thể không dám thở.
Chúc Ninh: “Tôi biết có người ở nhà, có thể hỏi một chút tình hình không? Tôi sẽ không làm phiền lâu đâu.”
Im lặng, người bên trong vẫn không lên tiếng.
Chúc Ninh đang nghĩ hay là cô cứ thể phá cửa xông vào.
Có lẽ người bên trong đang quan sát cách ăn mặc của Chúc Ninh, cô mặc nguyên bộ đồ bảo hộ màu đen, còn đeo một cái ba lô to tướng, nhìn vào chắc người bình thường đều sẽ nghĩ cô là tội phạm.
Khoảng một phút sau, người bên trong mới chậm rãi lên tiếng:
“Cô là người của bên chính phủ à?”
Chính phủ? Chúc Ninh nghĩ, Trung tâm thanh lọc cũng coi như là cơ quan chính thức, liền đáp:
“Phải.”
“Cô đến để bắt tôi sao?”
Cái gì mà bắt anh?
Chúc Ninh cảm thấy tình huống này càng lúc càng kỳ lạ, còn chưa kịp hỏi rõ thì cánh cửa bất ngờ được mở ra.
Sau cánh cửa là một người đàn ông râu ria xồm xoàm, đôi mắt đầy tơ máu, vừa thấy mặt liền nói như trút giận: “Cô mau bắt tôi đi! Tôi không chịu nổi nữa rồi, đưa tôi vào tù đi, tôi thà ngồi tù còn hơn!”
Chúc Ninh: “?”
Sao lại có người muốn vào tù chứ? Nhưng người này là người sống, anh ta không phải vật ô nhiễm.
Chúc Ninh kiên nhẫn, giống hệt một nhân viên công tác xã hội đến để an ủi: “Anh cứ từ từ nói.”
“Được, tôi từ từ nói.” Người đàn ông như thể lần đầu được gặp được người thật lòng muốn giúp mình, cả người run lên không kìm được.
“Hay là vào nhà trước đã?” Chúc Ninh nhắc.
Bây giờ tinh thần người đàn ông có phần hoảng loạn, Chúc Ninh nói gì anh ta cũng gật theo:
“Phải phải phải, vào nhà trước, vào rồi nói tiếp.”
Họ bước vào nhưng không đóng cửa, nên Chúc Ninh vẫn nghe rõ động tĩnh ngoài hành lang.
Bên trong căn nhà rất bừa bộn, trên bàn chất đầy chai bia và rất nhiều đầu lọc thuốc lá. Trong bồn rửa bát chất đầy bát đũa bẩn, chưa cần bước vào bếp Chúc Ninh đã ngửi thấy mùi ôi thiu bốc ra.
Đây không phải là căn nhà mà Hoàng Nhã Nhược ở trước khi mất tích. Chúc Ninh quan sát một vòng, không ngồi xuống ghế sô pha, chỉ đứng bên cạnh, trông rất chuyên nghiệp.
“Giới thiệu sơ qua trước đi.”
“Tôi tên là Đinh Siêu Kiệt, tôi…” Người đàn ông râu ria xồm xoàm quá căng thẳng, chân không ngừng run, “Tôi là một ăn trộm.”
Ăn trộm? Thẳng thắn đến vậy sao?
Thế giới phế thổ an ninh rất kém, trộm cắp, cướp bóc xảy ra như cơm bữa, mỗi năm các cơ quan chức năng đều quá tải.
Đinh Siêu Kiệt nói: “Hôm đó tôi đột nhập vào căn nhà này, ban đầu chỉ định lượn một vòng kiếm chút đồ rồi đi, nhưng đi quanh một lượt tôi thấy hình như nhà này chẳng có ai.”
“Tôi có kinh nghiệm, nhìn một cái là biết chủ nhà đã lâu không quay lại. Nhà này bị bỏ hoang rồi, thế nên tôi nghĩ, đúng lúc tôi cũng không có chỗ ở, vì thế liền dọn vào đây.”
Vừa nói, Đinh Siêu Kiệt vừa rung chân không ngừng, “Ban đầu tôi cũng chẳng thấy gì kỳ lạ. Có thể chủ nhà trước đó đã đóng tiền điện nước nhiều tháng, nên tôi ở suốt một tháng mà không bị cắt điện hay cắt nước. Tôi bắt đầu coi chỗ này như nhà mình luôn, còn mang cả hành lý và đồ đạc tới.”
“Hôm tôi chuyển đến, tôi còn gọi bạn bè đến giúp, toàn mấy đứa trong giới giang hồ, họ còn chúc mừng tôi, bảo tôi có nhà mới rồi, ăn mừng nhà mới.”
Khi nhắc đến việc ăn mừng nhà mới, Đinh Siêu Kiệt cười khổ. Đây không phải lời chúc mừng thật sự, nghĩ kỹ lại, đúng là một lời nguyền.
Chúc Ninh nhướng mày, có vẻ cô đoán được chuyện gì đã xảy ra.
“Tôi có một hàng xóm đối diện, cửa nhà màu xanh lá, cô vừa đến cũng thấy rồi đấy.”
Chúc Ninh đáp: “Tôi có thấy.”
“Lúc đầu tôi cũng không để ý, nhưng kể từ ngày tôi chính thức dọn vào, tôi cảm thấy có gì đó không ổn, phía sau cửa xanh ấy luôn có tiếng động.”
“Lúc đầu là tiếng phụ nữ khóc, tôi còn tưởng là cặp đôi trẻ cãi nhau bình thường, không mấy bận tâm. Sau đó tôi nghĩ, ở đây suốt hai tháng mà chưa từng thấy mặt hàng xóm.”
“Nhưng tôi cũng không để ý nhiều. Rồi một đêm, tôi bị tỉnh giấc vì tiếng ồn. Nhà bên đó ồn kinh khủng. Giống như có người đang tập đấm bao cát, mỗi cú đấm khiến nhà tôi rung lên. Tôi thật sự không chịu nổi, định đi tìm người nói để họ đừng làm ồn nữa.”
“Tôi đã đi gõ cửa, nhưng bên trong chẳng có ai trả lời, hôm đó tôi bị làm phiền nên tâm trạng rất tệ, gõ cửa rất to.”
“Nhưng dù tôi gõ mạnh cỡ nào, bên trong lại đấm càng dữ dội hơn, cứ như là đang giận tôi vậy. Lúc đó tôi tức quá, liền nhìn qua mắt mèo, rồi, rồi…”
Đinh Siêu Kiệt đột nhiên ngẩng lên: “Tôi thấy một con mắt.”
Bên trong có một con mắt đang nhìn thẳng anh, mắt đỏ hoe, không thấy chút lòng trắng nào.
Đinh Siêu Kiệt nói: “Người nhìn từ mắt mèo không thể thấy rõ bên trong thế nào, nhưng tôi không chỉ nhìn thấy mà còn cảm giác con mắt đó… dường như còn sống.”
Anh cảm nhận một luồng hơi nóng tỏa ra, như thể đó không phải là mắt mèo, mà là một con mắt nóng bỏng, áp sát vào mắt anh.
“Tôi hoảng quá rồi chạy ngay khỏi đó.” Đinh Siêu Kiệt nhắc lại: “Ngày đó tôi chạy mất.”
“Mấy ngày sau, đằng sau cửa xanh vẫn có tiếng động, có người bên trong nhưng không biết họ đang làm gì, tiếng ồn càng ngày càng lớn. Dù thế, tôi không dám gõ cửa nữa, nhưng cũng không dám báo cáo, vì tôi vốn không phải chủ nhà, nếu bị phát hiện thì tôi sẽ vào tù mất.”
“Thế rồi tôi nghĩ, thôi kệ, nhà không phải của tôi, tôi không ở nữa, tôi đi cũng chẳng tổn thất gì, cùng lắm là mất cái nhà này.” Đinh Siêu Kiệt nói đến đây siết chặt nắm đấm, có vẻ như đang bị ám ảnh bởi ký ức kinh hoàng, “Tôi nào biết, vừa rời đi thì thứ kinh khủng hơn mới đến.”
Chúc Ninh: “Nó đã nhắm đến anh rồi phải không?”
“Đúng vậy!” Đinh Siêu Kiệt nói to: “Mẹ kiếp, nó nhắm vào tôi rồi! Sau khi tôi chuyển nhà, nó theo tôi đến đây. Lần đầu chuyển nhà tôi còn giật mình, tưởng mình bị ảo giác.”
Đinh Siêu Kiệt chuyển nhà, hôm sau tỉnh dậy phát hiện cửa nhà đối diện thành màu xanh lá, nó đã theo đến.
“Tôi không mê tín, cứ chuyển nhà liên tục, tôi chuyển đến đâu thì nó theo đến đó. Sau đó tôi còn chuyển vào tòa nhà không có hàng xóm luôn.”
“Đó là tòa nhà mỗi tầng chỉ có một căn hộ, tôi nghĩ, tôi không có nhà đối diện nữa, xem nó làm gì được. Nhưng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện nó đã chui vào tường đối diện nhà tôi.”
“Mẹ kiếp, nó chui vào tường rồi, mỗi ngày đều ồn ào kinh khủng, ngày nào cũng có người đấm bao cát bên trong, sàn nhà tôi cũng rung lên từng trận, tôi gần như sắp phát điên rồi, tôi, tôi, tôi…”
Đinh Siêu Kiệt xoa đầu rồi kéo mạnh tóc mình, “Tôi sắp phát điên rồi, nó cứ đuổi theo tôi, cứ đuổi theo tôi, cứ đuổi theo tôi…”
“Tôi biết tôi sai rồi, đây là hình phạt ông trời dành cho tôi. Cứu tôi với, tôi đi tù cũng được, nhốt tôi lại đi!”
Chúc Ninh im lặng.
Cô nhìn thấy người liên quan trong bài đăng tên là Hoàng Nhã Nhược, còn nạn nhân hiện tại là Đinh Siêu Kiệt. Căn nhà này đã tìm được chủ mới, rồi bắt đầu truy sát.
Hiện tại đã biết có hai nạn nhân, không biết còn bao nhiêu người nữa.
Hơn nữa, Đinh Siêu Kiệt hoàn toàn không bước vào cửa xanh lá, anh ta vào nhà đối diện, vậy căn nhà này có liên kết với nhà đối diện?
Chúc Ninh hỏi: “Đây là lần thứ mấy anh chuyển nhà?”
Đinh Siêu Kiệt: “Lần thứ tư.”
Chuyển nhà lần thứ tư mà cửa đối diện vẫn là cửa xanh lá, chứng tỏ cửa xanh lá mới là bản thể. Căn nhà Đinh Siêu Kiệt đang ở cũng không phải nhà của Hoàng Nhã Nhược mất tích, không biết đã đổi bao nhiêu lần, “bài mộ” chỉ cho biết địa chỉ mới nhất.
Chúc Ninh hỏi: “Anh chưa từng thử mở cửa xanh lá đấy à?”
Đinh Siêu Kiệt: “Tôi từng nghĩ đến, nhưng không dám vào, tôi luôn cảm giác một khi bước vào sẽ không ra được.”
“Nhưng mà…” Đinh Siêu Kiệt liếm môi khô, “Tôi càng ngày càng muốn vào, rõ ràng là tôi không hề muốn, nhưng tôi lại càng muốn vào, không biết cô có hiểu không.”
Chúc Ninh: “Đại khái hiểu rồi.”
Lý trí bảo Đinh Siêu Kiệt đừng vào, nhưng khi tinh thần bị ô nhiễm, lý trí sẽ bị ảnh hưởng, Đinh Siêu Kiệt liên tục bị cửa xanh lá thu hút.
“Hôm nay tôi vừa trình báo cảnh sát, tôi nghĩ nếu cơ quan an ninh không xử lý, tôi sẽ tự mình bước vào xem. Trong lòng tôi có linh cảm, hôm nay cửa xanh lá chắc chắn sẽ giết tôi, rồi cô đến.”
Hóa ra là vậy, Đinh Siêu Kiệt tưởng Chúc Ninh là điều tra viên do chính phủ cử đến.
Hệ thống nói thời gian làm nhiệm vụ chỉ có 12 tiếng, có nghĩa nếu Chúc Ninh không xuất hiện, rất có thể Đinh Siêu Kiệt sẽ chết trong hôm nay, nhiệm vụ sẽ tự động đóng lại.
Nhưng mô tả nhiệm vụ cũng rất kỳ lạ, hệ thống không bảo Chúc Ninh bảo vệ Đinh Siêu Kiệt, mà là tìm Hoàng Nhã Nhược.
Đinh Siêu Kiệt: “Cô định giải quyết thế nào? Định đưa tôi đi à?”
Chúc Ninh: “Tôi sẽ vào xem trước đã.”
Đinh Siêu Kiệt mặt tái mét: “Cô định đi vào sao?”
Chúc Ninh: “Đúng, tôi muốn giúp anh giải quyết vấn đề.”
“Không phải…” Đinh Siêu Kiệt nói: “Tôi đã từng tìm trên mạng, thấy có người gặp trường hợp tương tự, nhưng tôi chưa đọc được phần tiếp theo của bài đăng. Dù sao cũng không ai được vào đó.”
Giọng Đinh Siêu Kiệt rất sốt ruột, Chúc Ninh hiểu ý, hỏi: “Cho tôi xem bài đăng đi.”
Đinh Siêu Kiệt đưa bài đăng cho Chúc Ninh xem, nhân vật chính trong đó không phải là Hoàng Nhã Nhược, mà là một cô gái khác. Nội dung mô tả rất giống với trải nghiệm của Đinh Siêu Kiệt và Hoàng Nhã Nhược, phía dưới có người bình luận cảnh báo: “Tuyệt đối đừng vào, vào rồi sẽ không ra được.”
Bài đăng được viết từ ba năm trước.
“Còn nhiều bài khác nữa.” Có vẻ như Đinh Siêu Kiệt đã tự điều tra rất lâu, anh ta đưa cho Chúc Ninh xem những tài liệu mình thu thập được.
Tổng cộng có hai mươi bài viết.
Không rõ trong đó có bao nhiêu bài là bắt chước viết theo trào lưu, bao nhiêu người là nạn nhân thực sự. Nhưng chỉ cần một nửa là thật thì đã đủ đáng sợ rồi.
Chuyện này khá phức tạp.
Chúc Ninh cảm thấy Đinh Siêu Kiệt chắc chắn còn giấu điều gì đó, anh ta có lẽ không chỉ là một tên trộm đơn giản.
Chúc Ninh nói: “Tôi đoán nếu anh không bước vào, thì liên kết giữa anh và thứ đó sẽ không bị cắt đứt.”
Cô liếc nhìn đồng hồ. Cô đã nghe Đinh Siêu Kiệt kể chuyện mất hết hai mươi phút, bây giờ đã là 1 giờ 30 phút.
Chúc Ninh tranh thủ thời gian, theo như mô tả nhiệm vụ, cô phải ngủ lại trong đó một đêm.
Chúc Ninh nói:
“Tôi đang vội, tôi còn phải vào đó ngủ một đêm.”
Đinh Siêu Kiệt trợn tròn mắt, vốn nghĩ người mình đợi là điều tra viên của chính phủ, ai ngờ lại là một người gan lì đến mức khó tin. Chúc Ninh không chỉ thực sự định vào, mà còn muốn ngủ lại một đêm?
Cô ta rốt cuộc là người của tổ chức nào?
Chúc Ninh đã bước đến trước cửa xanh lá, Đinh Siêu Kiệt hỏi:
“Vậy còn tôi thì sao?”
Chúc Ninh: “Hửm?”
Đinh Siêu Kiệt: “Cô vào rồ thì tôi phải làm gì?”
Một khi Chúc Ninh vào trong, Đinh Siêu Kiệt sẽ bị bỏ lại một mình, rất có thể sẽ gặp nguy hiểm, dù sao căn nhà “gắn kết” với anh ta, chứ không phải với Chúc Ninh.
Giá mà Chúc Ninh có đồng đội thì tốt, một người vào trong, người kia ở lại bảo vệ anh ta. Đáng tiếc, Chúc Ninh chỉ có một mình.
Chúc Ninh đã đặt tay lên tay nắm cửa: “Tôi có hai gợi ý, không biết anh thích cái nào hơn.”
Đinh Siêu Kiệt: “Cô… cô nói thử xem.”
“Lựa chọn đầu tiên,” Chúc Ninh nói, “anh có thể vào cùng tôi.”
Chúc Ninh từng bảo vệ “đàn em” hai lần trong khu vực ô nhiễm, nếu cô không chết, thì Đinh Siêu Kiệt hẳn cũng có thể sống sót.
Còn nếu Chúc Ninh chết, thì Đinh Siêu Kiệt chắc cũng chẳng sống nổi. So với việc để anh ta chạy loạn bên ngoài, có khi đi theo Chúc Ninh lại là cách an toàn hơn.
“Tôi không được.” Đinh Siêu Kiệt lập tức từ chối. Trừ khi không còn đường lui, anh ta tuyệt đối không muốn bước chân vào cửa xanh lá. Thà chết bên ngoài, cũng không muốn chết ở trong đó.
“Vậy thì lựa chọn thứ hai,” Chúc Ninh nói, “Đi đầu thú đi.”
“Hả?” Đinh Siêu Kiệt tưởng mình nghe nhầm.
Chúc Ninh: “Làm như anh đã tính trước đó, đến đồn cảnh sát ở một đêm. Nếu may mắn, có thể họ sẽ bảo vệ được anh.”
Cô chưa từng tiếp xúc với cục an ninh, nhưng có thể trong đó cũng có vài người biến dị.
“V-vậy nếu không may thì sao?” Đinh Siêu Kiệt nhìn chằm chằm vào Chúc Ninh, hy vọng cô cho mình thêm một câu trả lời, nếu không ai quan tâm đến anh thì sao?
Nhưng lần này, Chúc Ninh không trả lời. Cô rất im lặng.
Điều đó có nghĩa là, sống chết tùy số, vinh nhục do trời.
Cô đang chờ Đinh Siêu Kiệt đưa ra lựa chọn.

Truyện Cùng Thể Loại

Các Đại Năng Đã Để Lại Thần Thức


Lưu ý: Vui lòng tải app để có thể lưu lại thần thức trên truyện này
Tải app để đọc truyện sớm nhất