Chương 2
Cuối cùng, giáo viên phụ trách đội tuyển đành trao suất dự thi cho người khác.
Lúc ấy, tôi hận bố.
Hận mẹ.
Hận cả những người họ hàng chỉ biết đứng ngoài xem trò vui.
Nhưng bây giờ...
Tôi chẳng còn hận ai nữa.
Bởi hận một người cũng cần phải tốn sức.
Mạng sống này của tôi...
Không thể tiếp tục đem ra chôn theo tình yêu và thể diện của họ thêm một lần nào nữa.
Mẹ tôi hai mươi phút sau mới đến.
Vừa nhìn thấy tôi, bà liền bước nhanh tới, hộp bánh kem trên tay khẽ lắc lư theo từng bước chân.
“Chi Chi, đợi lâu rồi phải không? Mẹ mua bánh kem cho con, còn mua cả trà sữa nữa.”
Bà đưa ly trà sữa vào tay tôi, thành cốc vẫn còn âm ấm.
Tôi cúi đầu, vô tình nhìn thấy bên cạnh ngón áp út trên bàn tay phải của mẹ có một vệt hằn đỏ rất nhạt, giống như chiếc nhẫn vừa mới được tháo xuống.
Mẹ tôi luôn đeo nhẫn cưới.
Bà từng nói, đó là chiếc nhẫn bố mua cho bà vào ngày kết hôn.
Dù mảnh, dù chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng bà đã đeo nó hơn mười năm.
Kiếp trước, tôi từng nhìn chằm chằm vào vết hằn ấy, gần như phát điên mà chất vấn bà:
“Lúc ở cùng người đàn ông kia, mẹ đã tháo nhẫn ra đúng không?”
Khi đó, sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Còn bây giờ...
Bà chỉ đưa tay xoa đầu tôi.
“Sao không nói gì thế? Không vui à?”
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười với bà.
“Không ạ, con đói rồi.”
Mẹ khẽ thở phào, vòng tay ôm lấy vai tôi rồi cùng đi về phía trạm xe buýt.
“Vậy mình mau về nhà thôi. Bố con bảo hôm nay tan làm sớm, cả nhà ba người mình sẽ ăn với nhau một bữa thật ngon.”
Xe buýt vừa đến, mẹ theo phản xạ ôm chặt hộp bánh, rồi kéo tôi sát vào người.
Trên xe rất đông. Sợ tôi bị chen lấn, bà đẩy tôi vào chỗ ngồi cạnh cửa sổ, còn mình đứng bên cạnh, một tay bám tay vịn, một tay giữ chặt hộp bánh kem.
Tôi nhìn những sợi tóc mai trước trán mẹ bị gió thổi rối tung, lồng ngực lại như bị một thứ vô hình khẽ đâm vào.
Không phải mẹ không yêu tôi.
Bà nhớ mua bánh sinh nhật cho tôi, nhớ tôi không uống trà sữa đá, lên xe cũng luôn che chở tôi trước tiên.
Nhưng...
Trong lúc yêu thương tôi, bà vẫn có thể mang theo mùi hương của một người đàn ông khác đến trước mặt tôi.
Điều đó mới là thứ khiến người ta đau đớn nhất.
Đến trạm thứ ba, điện thoại của mẹ sáng lên.
Tôi nhìn thấy trên màn hình hiện ra một tài khoản không lưu tên.
Dòng tin nhắn rất ngắn.
【Nhớ cầm chắc hộp bánh nhé, cô bé sinh nhật chắc chắn sẽ thích.】
Mẹ lập tức úp điện thoại vào lòng bàn tay, vành tai hơi ửng đỏ.
Bà nghĩ tôi không nhìn thấy.
Tôi cũng giả vờ như mình chẳng thấy gì.
Về đến nhà, bố đã đứng trong bếp cắt rau.
Nghe tiếng mở cửa, ông thò đầu ra.
“Cô bé sinh nhật về rồi à?”
Chiếc tạp dề ông buộc lệch hẳn sang một bên, trên thớt là món sườn xào chua ngọt mà tôi thích nhất.
Kiếp trước, lúc này bố cũng đang cười như vậy.
Ba tiếng sau, ông sẽ cầm chính chiếc thớt ấy đập mạnh vào tường, đôi mắt đỏ ngầu chất vấn mẹ đã lên giường với người kia bao lâu rồi.
Ba tháng sau, ông sẽ lôi tôi dậy khỏi giường, nói rằng tất cả đều là lỗi của tôi.
Tôi đứng ở cửa, cúi đầu thay giày.
Bố nhìn thấy túi đựng hồ sơ trên tay tôi thì hỏi:
“Cái gì thế?”
Mẹ lên tiếng trước tôi.
“Chắc tài liệu của trường thôi. Chi Chi dạo này học hành bận lắm, anh đừng hỏi mãi.”
Giọng bà rất nhẹ nhàng, vừa nói vừa đặt hộp bánh lên bàn.
Bố cười.
“Được, hôm nay không hỏi chuyện học nữa. Mừng sinh nhật trước đã.”
Trên bàn ăn, nến được thắp sáng.
Mẹ tắt đèn, giục tôi ước nguyện.
Ánh nến phản chiếu lên gương mặt bà, đáy mắt ánh lên một tầng nước mỏng, dịu dàng đến mức như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bố ngồi cạnh mẹ, cánh tay đặt hờ lên lưng ghế của bà.
Họ trông chẳng khác gì một cặp vợ chồng bình thường.
Tôi nhắm mắt lại, nghe mẹ khẽ nói:
“Chi Chi, nhớ ước nghiêm túc nhé.”
Kiếp trước, điều ước của tôi là mong gia đình này đừng tan vỡ.
Nhưng điều ước ấy tan biến quá nhanh.
Nhanh đến mức sau này tôi không còn tin vào những điều như thế nữa.
Còn kiếp này...
Trong lòng tôi chỉ lặng lẽ nói một câu.
Mong rằng mình có thể rời đi.
Khi ngọn nến được thổi tắt, phòng khách chìm vào bóng tối trong thoáng chốc.
Đèn sáng trở lại.
Mẹ cắt miếng bánh đầu tiên cho tôi, chú bướm bằng kem vừa khéo nằm ở mép chiếc đĩa.
Tôi dùng nĩa khẽ gạt con bướm sang một bên rồi nếm thử một miếng.
Rất ngọt.
Ngọt đến mức cổ họng tôi nghẹn lại.
Bố hỏi:
“Ngon không?”
Tôi gật đầu.
“Ngon lắm.”
Mẹ cười.
Nụ cười ấy giống như cuối cùng bà cũng hoàn thành được một việc đủ để xoa dịu cảm giác tội lỗi trong lòng mình.
Tôi cúi đầu tiếp tục ăn bánh, không vạch trần mẹ, cũng không vạch trần chút im lặng trong ánh mắt của bố—thứ đã sớm nhận ra mọi điều bất thường.
Đêm hôm đó, tôi nhét túi hồ sơ xuống dưới tấm phản giường, rồi lục từ ngăn bí mật trong chiếc cặp sách cũ ra căn cước và thẻ học sinh.
Tôi cất tất cả vào một chiếc túi chống nước.
Trong chiếc túi ấy còn có hai trăm bảy mươi ba tệ.
Đó là toàn bộ số tiền tôi có.
Tôi đếm lại một lượt, cất vào chỗ cũ, rồi bật đèn bàn, cẩn thận viết tên mình lên tờ đơn đăng ký cuộc thi cấp tỉnh.
Họ tên: Văn Chi.
Mục Chữ ký của người giám hộ vẫn để trống.
Tôi nhìn ô trống ấy thật lâu, cuối cùng lật sang mặt sau của tờ đơn, viết trước phần tự thuật cá nhân.
Ngoài cửa, mẹ tôi đang rửa bát trong bếp, tiếng nước chảy lúc gần lúc xa.
Bố tôi ngồi trong phòng khách xem tivi, âm lượng mở rất lớn.
Chiếc điện thoại đặt ở góc bàn lại rung lên một lần nữa.
Mẹ nhanh chóng lau khô tay, bước ra cầm lấy điện thoại.
Tôi nghe thấy bà hạ thấp giọng:
“Đừng nhắn nữa, hôm nay là sinh nhật con bé.”
Một lúc sau, bà lại nói:
“Ừm, con bé vui lắm.”
Tôi siết chặt cây bút, chậm rãi viết nốt chữ cuối cùng.